Ban Kiểm tra T.Ư Hội xác định đây là đơn tố cáo, ngày 20-2-2012 đã có Công văn số 1.201/KT-CCB gửi Thường trực Hội CCB và Ban Kiểm tra Hội CCB tỉnh Hưng Yên, yêu cầu chỉ đạo tổ chức kiểm tra, giải quyết theo quy định của pháp luật.
Luật tố cáo quy định rất rõ thủ tục giải quyết tố cáo phải theo trình tự qua nhiều bước. Việc tổ chức kiểm tra, xác minh đơn tố cáo phải được tiến hành thận trọng, tỉ mỉ, có biên bản kết luận rõ ràng trước khi đưa ra giải quyết tố cáo. Đặc biệt khi chưa có kết luận nội dung tố cáo, nghiêm cấm không được tiết lộ họ, tên, địa chỉ, bút tích, các thông tin cá nhân người tố cáo và nội dung tố cáo cho những người không có trách nhiệm biết. Đồng thời phải có trách nhiệm bảo vệ người tố cáo và gia đình người tố cáo…
Nhưng ngay sau khi nhận công văn của Ban Kiểm tra T.Ư Hội, Thường trực Tỉnh hội Hưng Yên đã ra Thông báo số 33/TB-CCB gửi Thường trực Huyện hội Văn Giang và xã Mễ Sở, nói rõ ngay họ tên, địa chỉ người tố cáo, nội dung tố cáo, đã tố cáo ai, kể cả những người bị tố cáo biết trước để chuẩn bị đối phó; đồng thời giao cho Chủ tịch Hội CCB xã Mễ Sở (là người bị tố cáo) tổ chức cuộc họp công khai tại trụ sở UBND xã Mễ Sở, không cần qua bước kiểm tra, xác minh đơn tố cáo!(?)…
Một ban kiểm tra giải quyết tố cáo gồm 9 người được thành lập tại xã Mễ Sở. Cấp tỉnh có 4 người do đồng chí Trịnh Kim Trung, Phó chủ tịch kiêm Trưởng ban Kiểm tra Tỉnh hội Hưng Yên làm trưởng ban. Huyện Văn Giang có Chủ tịch Huyện hội và một uỷ viên thường vụ. Chủ tịch Hội CCB xã Nguyễn Văn Minh và 2 uỷ viên thường vụ (đều là người bị tố cáo) cũng được chỉ định vào Ban Kiểm tra giải quyết tố cáo!...
Ngày 28-2-2012, cuộc họp được tiến hành công khai tại trụ sở UBND xã Mễ Sở, do đồng chí Trịnh Kim Trung chủ trì. Ngoài thành phần Ban Kiểm tra 9 người nói trên, khách mời có các đồng chí Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Mễ Sở. Ông Nguyễn Văn Cận, người có đơn tố cáo, được mời đến để chất vấn. Ông Nguyễn Văn Mạnh, hội viên CCB cao tuổi ở thôn Nhạn Tháp, nghi là người đã viết bài đăng Báo CCB Việt Nam, cũng được mời đến chất vấn!(?)…
Cuộc họp diễn ra như một phiên tòa. Trưởng ban Kiểm tra Trịnh Kim Trung không có hồ sơ và biên bản kết luận kết quả kiểm tra, xác minh, giám định nội dung đơn tố cáo, mà chỉ đọc: Thông báo của Thường trực Tỉnh hội Hưng Yên về tổ chức kiểm tra đơn tố cáo; đọc công khai đơn tố cáo của ông Nguyễn Văn Cận cho mọi người cùng nghe và yêu cầu Chủ tịch Hội CCB xã Mễ Sở (người bị tố cáo) giải trình ngay trong cuộc họp.
Bản “giải trình” của Chủ tịch Hội CCB xã Mễ Sở (người bị tố cáo) tuy không có đủ chứng cứ để chứng minh, nhưng vẫn bác bỏ hoàn toàn nội dung trong đơn tố cáo. Đồng thời tự nhận “đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ” tham mưu cho cấp uỷ, chính quyền, giúp Sở LĐTBXH tỉnh Hưng Yên ra kết luận về xã Mễ Sở không có hiện tượng thương binh giả. Tuy trong đơn tố cáo nêu rõ trường hợp ông Trần Khắc Nhu, nguyên du kích chống Pháp xã Mễ Sở, có chứng cứ rõ ràng không phải là thương binh, sau hơn 50 năm sao lại được hưởng chế độ thương binh, thì Chủ tịch Nguyễn Văn Minh đã lờ đi, không “giải trình”, không cần “mời” đến để xác minh!...
Trưởng ban Kiểm tra chất vấn ông Nguyễn Văn Cận: “Ông có phải là người viết và ký lá đơn này không? Vì sao ông viết đơn này?”…
Theo ông Nguyễn Văn Cận, kể lại: “Tôi chỉ có một mình. Đối diện chất vấn tôi, trong đó có cả người bị tố cáo, đều có quyền lực. Sinh mạng chính trị của tôi sau hơn 60 năm đi theo Đảng đều do những người đối diện tôi trong cuộc họp nắm giữ… Tôi thấy cuộc họp không đúng nguyên tắc, chắc chắn phải có mục đích không bình thường… Nếu tôi nhận đã viết và ký lá đơn này, tôi sẽ bị trả thù!... Vì thế tôi kiên quyết từ chối, không nhận đã viết lá đơn đó!”.
Nhưng ngay sau cuộc họp, ông Nguyễn Văn Cận đã viết thư gửi tới Trung tướng Trần Hanh, Chủ tịch Hội CCB Việt Nam, nói rõ chính ông đã viết và ký lá đơn đó. Thư ông Cận viết, có đoạn nhấn mạnh: “Tôi đã từng là cán bộ, thấy rất lạ về cuộc gặp mặt không đúng nguyên tắc công tác kiểm tra của Đảng ta, không đúng những quy định của pháp luật. Giải quyết tố cáo sao không qua bước kiểm tra xác minh, không có biên bản kết luận của thanh tra mà triệu tập ngay người tố cáo và người bị tố cáo đối diện nhau trước nhiều người để chất vấn như một phiên tòa, là đã vi phạm Điều 9 (Chương I) của Luật Tố cáo!”… (Chủ tịch Trần Hanh đã trao cho Toà soạn Báo CCB Việt Nam lưu giữ bức thư này – TG).
Tiếp đến chất vấn ông Nguyễn Văn Mạnh. Thực ra từ ngày 2-8-2011, tập thể lãnh đạo Hội CCB xã Mễ Sở đã đến tận nhà ông Nguyễn Văn Mạnh ở thôn Nhạn Tháp kiểm tra, lập biên bản, xác định rõ không phải là người đã viết bài đăng Báo CCB Việt Nam, nay đâu còn là “nghi can” nữa? Việc gọi ông Mạnh đến “chất vấn” chỉ là hình thức!
Nhưng xã Mễ Sở có tới hai ông Nguyễn Văn Mạnh là hội viên CCB cao tuổi. Ông Nguyễn Văn Mạnh thứ hai ở thôn Hoàng Trạch, lãnh đạo Hội CCB xã Mễ Sở cũng đã đến tận nhà kiểm tra, lập biên bản, sao không triệu tập ra để “chất vấn”? Phải chăng vì lời lẽ trong biên bản về ông Mạnh ở thôn Hoàng Trạch “không có lợi” cho việc giải quyết đơn tố cáo, Ban Kiểm tra Tỉnh hội Hưng Yên coi như “không biết, không cần nhắc đến”?
Sau ý kiến phát biểu của đồng chí Bí thư Đảng ủy xã Mễ Sở nhằm bênh vực cho người bị tố cáo, Trưởng ban Kiểm tra Trịnh Kim Trung tỏ lời hoan nghênh lãnh đạo, chính quyền xã Mễ Sở đã chỉ đạo Hội CCB xã phản bác lại loạt bài Báo CCB Việt Nam đã đăng về hiện tượng thương binh giả ở Mễ Sở; hoan nghênh Sở LĐTBXH tỉnh Hưng Yên đã có kết luận, thông báo rõ xã Mễ Sở không có thương binh giả!...
Nhưng có lẽ đồng chí Phó chủ tịch không chăm đọc báo. Báo CCB Việt Nam số 864 ra ngày 26-5-2011 đã đăng bài “Âm vang của một bài báo”, phân tích rõ 5 điểm không hợp lý, Sở LĐTBXH tỉnh Hưng Yên không thực hiện đúng Thông tư liên tịch số 16/1998/TTLT-BLĐTBXH-BQP-BCA, cần phải được kiểm tra, có kết luận rõ ràng. Lẽ ra Ban Kiểm tra Tỉnh hội Hưng Yên phải hăng hái tham gia, góp phần làm sáng tỏ những điều còn nghi vấn trong kết luận thanh tra về quyết định công nhận thêm thương binh khi chưa đủ thủ tục quy định của Giám đốc Sở LĐTBXH tỉnh Hưng Yên. Nhưng cơ quan kiểm tra Tỉnh hội Hưng Yên đã không tham gia, mà còn hoàn toàn nhất trí và hoan nghênh!(?)…
Qua sự việc trên, đông đảo dư luận đánh giá: Phải chăng do năng lực cán bộ hạn chế, không nắm vững pháp luật mới có cách xử sự như thế? Cũng có thể năng lực cán bộ không yếu kém, nhưng do cố tình bao che tiêu cực, mới có cách “ra tay” như thế? Việc này, xin đông đảo bạn đọc của Báo CCB Việt Nam cho ý kiến bình luận?
N. Thị Phú |